Chỉ trong vòng mấy tháng nhưng Thanh Hóa bất chợt “nổi tiếng như cồn” bởi có quá nhiều chuyện mà đề cập như nhà văn Nam Cao là “Những chuyện không muốn viết”.

Bỏ 300 triệu đồng để chạy việc – chỉ là phần nổi của tảng băng chìm

Chỉ trong vòng mấy tháng nhưng Thanh Hóa bỗng nhiên  gia sư môn văn “nổi tiếng như cồn” bởi có quá nhiều chuyện mà kể như nhà văn Nam Cao là “Những chuyện không muốn viết”.

Ngày 7/11/2016 Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đăng tải bài viết với tựa đề "Cựu sinh viên bị cán bộ thuế lừa mị, nguy cơ mất 300 triệu đồng để chạy việc". Bài viết tin tức phản chiếu của cựu sinh viên Lê Thị Tuyết (Đại học sân khấu điện ảnh), người bỏ số tiền 300 triệu đồng để xin việc nhưng có nguy cơ bị mất trắng.

Bài viết sau khi đăng chuyên chở đã thu hút sự để ý, chú ý của hàng nghìn người đọc, trong đó nhiều bạn đọc sau khi đọc bài viết đã gửi san sẻ, comment cho rằng cơ quan chức năng cần vào cuộc khiến cho rõ trắng đen sự việc, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm ví thử có.

Bài viết dưới đây của tác fake Nguyễn Cao có Tìm hiểu chỉ ra tồn tại trong vấn đề xin việc, chạy việc vào hệ thống cơ quan hành chính sự nghiệp Nhà nước hiện giờ.

Giấy nhận tiền tài bà Đặng Thị Nhung ghi rõ, nhận từ chị Tuyết 300 triệu đồng để xin vào khiến cho cán bộ tại UBND đô thị Thanh Hóa. Ảnh: Quốc Toản.

Việc gia đình chị Lê Thị Tuyết (sinh năm 1991, trú tại 47 Tống Duy Tân, phố Lam Sơn, TP. Thanh Hóa), tốt nghiệp Đại học sàn diễn điện ảnh, tố giác bà Đặng Thị Nhung, cán bộ Chi cục Thuế thị xã Đông Sơn (thuộc Cục Thuế Thanh Hóa) có ám hiệu lường đảo tiền chạy việc với số tiền lên đến 300 triệu đồng một lần nữa kể lên nhiều điều bất ổn ở một địa phương mà chỉ mất khoảng qua đã có quá nhiều những tai tiếng.

Chỉ trong vòng mấy tháng nhưng Thanh Hóa tình cờ “nổi tiếng như cồn” bởi có quá nhiều chuyện mà nói như nhà văn Nam Cao là “Những chuyện không muốn viết”. Nào là một Sở có 8 phó giám đốc, nào là chuyện dư thừa hàng loạt cấp phó ở đa số các huyện, thị, thành.

Nào là cắt thỏa thuận với hơn 600 giáo viên chưa ráo mực lại xin tuyển lại hàng trăm gia sư khác.

Rồi một chuyện tày đình là Nguyên giám đốc Sở Y tế đã qua mặt Uỷ ban tỉnh để kí giao kèo cần lao với hơn 3000 người trước khi về hưu.

Mấy ngày vừa mới đây lại lòi ra chuyện ông Bùi Huy Hùng, chủ tịch UBND thị xã Bỉm Sơn nhất loạt ký quyết định hấp thụ, tuyển dụng 19 người dạy học tiểu học.

Trường trung cấp kỹ nghệ Thanh Hóa cũng “phớt lờ” lệnh cấm của UBND tỉnh ký quyết định tuyển dụng 3 nhân viên (tuyển dụng đặc phương pháp không qua thi tuyển) gồm bà Phạm Thị Loan, bà Trần Thị Yến, ông Nguyễn Văn Thạc.

Cả 3 đang là hợp đồng cần lao của trường học. Trong đó bà Loan là nữ giới bà Trần Thị Vận, Trưởng phòng công ty giảng đường (nằm trong Hội đồng xét tuyển); bà Yến là cháu vợ ông Nguyễn Văn Hưng, người cầm đầu phối hợp HTX Thanh Hóa.

Rõ ràng người kí tuyển dụng nhân sự là những người có chức quyền, nắm rõ được pháp luật vậy mà sao họ cứ chà đạp lên sự phẫn nộ của dư luận mà làm bừa?

Quay lại với câu chuyện chị Tuyết, tôi và quý vị cứ tưởng tượng, giả sử chị Tuyết được nhận vào cơ quan nhà nước để làm việc thì với tay nghề đại học được lợi lương thực tập là 85% của hệ số 2.34 nhân với 1210 000 mà còn trừ đi các loại bảo hiểm thì chỉ còn nhận chưa đến 3 triệu đồng.

Mười năm làm cho không ăn tiêu và ăn uống thì chị Tuyết mới lấy lại vốn trước hết.

Với điều kiện là số tiền 300 triệu ấy là tiền của gia đình chị Tuyết, chẳng phải vay mượn ở bên ngoài, chẳng hề tính lãi hàng ngày…

Nhiều người sẽ đặt ra câu hỏi vì sao một bá tánh lại dám bỏ ra một lúc cả chục cây vàng để chạy việc, bao giờ thu lại được số tiền đó và đây có phải là Con số rốt cục của chuyện chạy việc được không hay vẫn còn có những người dám bỏ ra số tiền lớn hơn để có một suất ký kết dài hạn với một cơ quan nhà nước? Số tiền đó sẽ đi đâu, người nào sẽ là người nhận?

Đi dọc các đường trên thành phố Thanh Hóa và đề cập các thị xã thị lân cận, tôi và quý khách hàng không khó để tìm những trọng tâm chân gỗ việc khiến cho.

Có những con đường mà các trọng điểm này mọc lên san sát.

Và, điều hẳn nhiên là muốn sắm được việc là phải qua trung gian, phải qua tay “cò” nên dù việc nào cũng đều được qui đổi bằng tiền.

Chuyện nguyên Giám đốc Sở Y tế ở tỉnh này tuyển qua mặt Ủy ban tỉnh hơn 3000 lao động vững chắc chẳng hề “vì nhân dân” như một quan chức ở Hải Dương mới phát biểu vừa mới đây.

Người viết xin mạn phép ví dụ rằng giả thử mỗi người được kí thỏa thuận khiến cho việc phải chi số tiền chỉ cần bằng 1/10 của chị Tuyết nhưng với chừng ấy con người thì số tiền cũng đã lên đến cả mấy chục tỉ đồng.

Và, lẽ nào chuyện tày trời như vậy mà lại chỉ mình ông giám đốc Sở thầm lặng tuyển dụng hay sao?

dồn dập tuyển dụng, bổ dụng của một số ban ngành nghề ở Thanh Hóa đã và đang khiến oằn thêm gánh nặng cho ngân sách địa phương, làm nghi ngại cho niềm tin của phường hội.

Đó là chưa kể hàng loạt người đứng ra nhận mình là người quen biết rộng có thể chạy được việc như bà Đặng Thị Nhung- cán bộ Chi cục Thuế thị xã Đông Sơn để lừa những người dân lương thiện phải sống trong cảnh sống dở, chết dở.

Sực nhớ câu nhắc của người xưa :“Thượng bất chính, hạ tắc loạn” mà ngẫm thấy chí lí thay.

======>>>> Xem thêm:

http://thegioixe.edu.vn/gia-su-gioi-tai-ha-noi-thap-sang-nguon-tri-thuc-viet.html

Nguồn: Tổng hợp trên mạng

Categories: Tin Tức Tổng Hợp